Nhà Sinh Học Trẻ

Diễn Đàn của những Bạn Trẻ yêu thích Sinh Học
Hôm nay, Thứ tư 17/07/19 5:19 am

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 12 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: chuyện thời sự
Gửi bàiĐã gửi: Thứ ba 28/02/06 5:20 am 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
Chào cả nhà,
Nhân hôm nay đọc một bài viết trên báo Tuổi Trẻ bàn về một số vấn đề cải cách và đổi mới. Mình còn trẻ, cũng muốn làm vài điều gì đó nên đọc xong cũng có vài cảm nghĩ.
Tác giả bài viết tranh luận về chuyện định nghĩa "sự bóc lột" trong thời đại hiện nay. Có mấy vấn đề atuan vẫn thấy nhiều thắc mắc. Thế nào là bóc lột? Có phải cứ tư bản chủ nghĩa là bóc lột? Còn chủ nghĩa xã hội không tồn tại sự bóc lột? Nói "lý luận triết học" thì atuan không rành nhưng rõ ràng một điều là thành phần được xem là "bị bóc lột" ở nước tư bản lại có một đời sống thoải mái, tiện nghi. Còn nhiều đại diện của "giai cấp vô sản" ở nước lại phung phí xài tiền của nhà nước, của nhân dân (tham nhũng), khác chi kẻ bóc lột. :D
Mình là "kẻ vô sản trẻ tuổi", đọc xong mấy bài viết đó cũng ấm ức lắm. Đã đến lúc chúng ta phải đổi mới tư duy... :evil:
Box thời sự lâu nay vắng người viếng thăm. Hy vọng anh chị em cùng suy nghĩ ghé vào trao đổi, nói cho cởi tấm lòng. Rảnh rỗi mình bàn chuyện so sánh nước ta, nước bạn, cái gì ta thua họ, cái gì ta nên học tập... :))

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ sáu 03/03/06 7:07 am 
Ngoại tuyến
bacterium
bacterium
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ sáu 18/03/05 12:28 am
Bài viết: 47
Đến từ: Thế giới cổ tích
Hôm nay tình cờ lolem đọc được bài viết này. Rất đáng để suy nghĩ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/s ... tter.shtml

Phải chăng đã đến lúc Nhà nước Việt Nam cần nhìn lại chính mình! Nhìn lại đúng thực tế, xa rời cái ảo mộng chiến thắng sau chiến tranh để xây dựng lại đất nước.

Nước ta đang quá độ lên CNXH hay đang tự đánh mất đi chính mình, đánh mất đi truyền thống "Yêu Tổ Quốc, Yêu đồng bào"...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ bảy 04/03/06 9:06 pm 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
lolem đã viết:
Hôm nay tình cờ lolem đọc được bài viết này. Rất đáng để suy nghĩ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/s ... tter.shtml

Phải chăng đã đến lúc Nhà nước Việt Nam cần nhìn lại chính mình! Nhìn lại đúng thực tế, xa rời cái ảo mộng chiến thắng sau chiến tranh để xây dựng lại đất nước.

Nước ta đang quá độ lên CNXH hay đang tự đánh mất đi chính mình, đánh mất đi truyền thống "Yêu Tổ Quốc, Yêu đồng bào"...
Nguyễn Tiến trung (sinh năm 1983) còn trẻ mà suy nghĩ được như vậy thật đáng phục. Tuy còn vài điểm trong bài viết atuan chưa đồng tình nhưng mà suy nghĩ được như bạn trẻ này chứng tỏ bạn ấy đã có một cách nghĩ độc lập, sâu sắc, thực tế và không nhìn sự việc bằng cách nhìn phiến diện. Chỉ tiếc là thư này gởi đến bộ trưởng giáo dục cũng... bằng thừa. Thành viên quốc hội chất vấn bộ trưởng cũng chỉ nhận được lời hứa và hứa, tình thế chẳng gì thay đổi nữa là 1 bạn trẻ ở tận... Pháp. :(

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ năm 09/03/06 12:01 pm 
Ngoại tuyến
Chuyên gia
Chuyên gia
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Chủ nhật 06/03/05 11:25 pm
Bài viết: 760
SV thấy quan niệm "bóc lột"=kinh tế tư nhân là một quan niệm cổ hữu, duy ý chí và đi ngược lại xu thế thời đại. Đọc loạt bài viết về bóc lột đăng trên các báo TuoiTreOnline, VietNamNet, BBC... chúng ta dễ dàng nhận ra người giỏi mới thực sự dám ra làm giàu bằng chính sức lực của mình nhưng vẫn bị phân biệt đối xử. Còn kẻ ăn bám, vào đảng vì tư lợi, sử dụng quyền lực để bóc lột nhân dân (như cựu giám đốc PMU 18 trước đây) thì ngày ngày vẫn được ca tụng.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ sáu 10/03/06 5:23 am 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
Có vẻ SV hơi bức xúc quá. Nếu bạn đã đọc bài viết "Dũng cảm đổi mới đưa Việt Nam thành nền kinh tế mới" trên VNN của TS. Nguyễn Bình (chuyên gia kinh tế, Ngân hàng Phát triển Châu Á), bạn sẽ thấy nước ta còn phải đương đầu với rất rất nhiều khó khăn phía trước để tránh hai chữ "tụt hậu". Đa phần các khó khăn đó lại do chính chúng ta tạo ra. :)

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ năm 16/03/06 3:25 pm 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
Sáng nay đọc bài viết này thấy hay quá. Thế là đi làm trễ...
Phải có sự đầu tư cho người tài, người trẻ đất nước ta mới có những phát triển đột phá...

"Tìm người tài cho Đảng"? (VNN)

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ năm 16/03/06 4:34 pm 
Ngoại tuyến
Người điều hành
Người điều hành
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ bảy 01/10/05 11:24 am
Bài viết: 395
Đến từ: Neuroscience
Đọc bài Nên hiểu thế nào về định hướng xã hội chủ nghĩa của PGS-TS Đào Công Tiến trên báo tuổi trẻ cũng khá hay...Brain chỉ xin trích đoạn:
"XHCN là đích đến của sự phát triển, phồn vinh, công bằng, văn minh tiến bộ cho một xã hội trong mối quan hệ cả về phát triển kinh tế với hoàn thiện văn hóa xã hội và bảo vệ môi trường. Trong đó, sự đòi hỏi về những giá trị nhân văn trong cuộc sống cũng không kém gì khát vọng phát triển để vượt nghèo khó, vươn tới giàu mạnh - dân giàu nước mạnh.

Ý tưởng nhân văn đó cũng là ý tưởng khá sâu đậm trong tư tưởng XHCN. Ngay cả khi thể chế XHCN ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, không ít học giả phương Tây đã khuyên những người trong cuộc của sự sụp đổ đó chớ nên vì nóng vội mà chuyển sang một cực đoan khác của chủ nghĩa tư bản đầy những yếu tố bất toàn và cạm bẫy, trái lại cần phải duy trì và dung hợp với những tư tưởng căn bản mang tính nhân đạo của CNXH để tiếp tục phát triển quốc gia trên một chất lượng mới. Đó cũng là mục tiêu chung mà mọi quốc gia dân tộc dường như ai cũng muốn lựa chọn.

Với những mức độ và hình thái biểu hiện khác nhau cho mục tiêu này, nhiều quốc gia đã thực hiện khá thành công mặc dù trong đó không ít quốc gia không hề nói tới cụm từ XHCN.

Theo tôi, với trên 20 năm đổi mới, chúng ta đã đặt một chân vào mô thức tổ chức xã hội hiện đại - kinh tế thị trường, xã hội dân chủ, nhà nước pháp quyền, còn chân kia thì chưa rời hẳn được mô thức XHCN cũ kỹ với không ít những bất cập. Chính sự thiếu kiên quyết, dứt khoát này trong việc chọn lựa và chuyển đổi mô thức tổ chức xã hội đã dẫn đến hàng loạt lúng túng trong việc đưa ra chiến lược và qui hoạch phát triển, cũng như trong việc chọn lựa hệ thống công cụ và cung cách vận hành đời sống kinh tế xã hội của đất nước.

....Còn XHCN là mô hình tổ chức xã hội thì trên thực tế đã và đang không còn tồn tại với sự lựa chọn trong xu thế phát triển chung của thời đại, cũng như trong tiến trình đổi mới ở nước ta. Vì thế, nếu cứ vẫn dùng cụm từ định hướng XHCN mà XHCN ở đây là mô thức tổ chức xã hội thì sẽ rơi vào tình trạng nói mà không làm được vì không hiểu, không lý giải rõ ràng được hoặc tạo ra cái “cớ” để duy trì những yếu tố của mô thức cũ còn sót lại, còn phát sinh tiêu cực gây cản ngại tiến trình đổi mới. "

Đây là bài tác giả dùng những lời lẽ đơn giản nhưng dễ hiểu và trả lời phần lớn cho câu hỏi thế nào là XHCN. Và thiết nghĩ đây là những điều chúng ta cần suy nghĩ để có thể đóng góp hết sức mình cho mục tiêu chung của đất nước và để giữ vững lập trường trước những cách gọi XHCN của những rất nhiều bài báo phản động đã đặt ra câu hỏi phải chăng XHCN không có tương lai, và không có nhân quyền...

_________________
My blog: http://360.yahoo.com/bcbaodk


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ năm 23/03/06 9:45 am 
Ngoại tuyến
Người điều hành
Người điều hành
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:54 pm
Bài viết: 216
Đến từ: Không cần biết em là ai. Không cần biết em từ đâu ...
Suốt ngày toàn nghe người này người kia ý kiến. Còn các vị thì ....
"Thưa Bộ trưởng, khoa học đang đi về đâu?..."

GS Hoàng Tụy
Gần đây Bộ Khoa học - Công nghệ (KH-CN) có đưa ra một số chủ trương đổi mới quản lý khoa học và công nghệ, đặc biệt là đề án “chính sách sử dụng và trọng dụng cán bộ khoa học và công nghệ, giai đoạn 2006-2010”.

Cũng như đối với mọi chủ trương mới ở thời kỳ chuyển đổi này, bên cạnh những ý kiến hoan nghênh cũng có những ý kiến còn phân vân. Đó là việc bình thường và lành mạnh. Tuy nhiên, vừa qua trên diễn đàn http://www.most.gov.vn/fa_news, lãnh đạo Bộ KH-CN đã có phản ứng gay gắt không bình thường đối với những ý kiến không hợp ý mình.

Bày tỏ sự bức xúc, GS Hoàng Tụy gửi những suy nghĩ xung quanh các chính sách khoa học hiện hành qua bài viết dưới đây.

Chúng tôi đã chờ đợi quá lâu

Phát triển khoa học, công nghệ cùng với giáo dục đã từng được trịnh trọng nêu lên là quốc sách hàng đầu, song cho đến nay khoa học, công nghệ vẫn chưa thật sự khởi sắc. Phải chăng vì đầu tư chưa đủ mức, vì đội ngũ khoa học, công nghệ của ta quá yếu kém, hay vì nguyên nhân gì khác?

Câu hỏi này đã từng đặt ra nhiều lần. Và cũng đã nhiều lần các cơ quan quản lý nhận định đúng đắn rằng nguyên nhân quan trọng nhất, nếu không nói chủ yếu, là thiếu chính sách thích hợp để động viên và phát huy tiềm năng của đội ngũ khoa học. Tiếc thay, chúng ta thường chỉ nhận định xong rồi để đó, vài năm sau lại lặp lại y như trước, làm mất hết lòng tin của những người thiết tha với sự nghiệp.

Lần gần đây nhất là năm 2001, hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng, nhiều người đã góp những ý kiến rất chân thành, tha thiết, mà rồi, cũng như các lần khác, mọi ý kiến tiếp tục chìm trong im lặng, ngoại trừ Nhà nước tốn thêm mấy trăm triệu chi cho các cơ quan “nghiên cứu cơ chế chính sách” để sản xuất thêm một số kiến nghị đút vào ngăn kéo vốn đã đầy ắp những văn kiện tương tự.

Mong rằng lần này, với áp lực hội nhập, chúng ta sẽ làm việc nghiêm túc hơn, trung thực, thẳng thắn và kỹ càng hơn, để có những hành động thiết thực, tạo được chuyển biến thật sự, gây lòng tin đã được chờ đợi từ quá lâu rồi.

"Có thực mới vực được đạo"

Trong giáo dục đã từng có ý kiến đổ lỗi những sự trì trệ, bê bối cho sự yếu kém của đội ngũ giáo viên. Trong khoa học chúng ta cũng thường được nghe những ý kiến chê trách đội ngũ khoa học. Của đáng tội, bệnh hám danh, cơ hội, chạy theo chức tước địa vị, đố kỵ, kém ý thức hợp tác... khá phổ biến trong giới khoa học.

Song theo tôi, cần lật ngược lại cách suy nghĩ để thấy rằng một phần khá lớn những yếu kém đó chẳng qua cũng chỉ là hậu quả tất yếu của những bất cập, hư hỏng, kéo dài hàng chục năm nay của bộ máy quản lý, không chỉ thiếu tầm, mà thiếu cả tâm, và không phải chỉ từ cấp thừa hành mà từ cấp cao.

Nói gì thì nói, xây dựng chính sách khoa học phải nhằm mục tiêu phát huy tối đa năng lực khoa học của đất nước, làm sao cho hiệu suất lao động khoa học đạt mức cao nhất có thể được. Muốn vậy, cần hiểu đúng một số đặc thù của loại lao động này, các nhu cầu vật chất, tinh thần, cần đáp ứng để nhà khoa học có thể làm việc hết sức mình và cống hiến.

Trước hết là lương và thu nhập thực tế, vì có thực mới vực được đạo, như ta thường nói.

Cách đây không lâu, nhân giải thich những tiêu cực nghiêm trọng trong ngành đăng kiểm vừa bị báo chí phanh phui, một quan chức phàn nàn rằng lương trung bình một nhân viên đăng kiểm chỉ khoảng 3 triệu/tháng là quá thấp. Thật lạ lùng, trong lúc đó, lương một giáo sư giỏi dạy ĐH chỉ hai triệu/tháng mà rất ít thấy vị lãnh đạo nào xót xa, mặc dù đã bao lần bàn thảo về các biện pháp và chiến lược phát triển khoa học và giáo dục.

Từ lâu các nhà khoa học đã được bảo: nhà nước chỉ đủ tiền trả lương chừng ấy, các anh hãy tự xoay sở! Và thực tế, sau mấy năm, họ cũng tự xoay sở được cả, đến nay phần đông có mức sống chẳng đến nỗi nào, một số còn giàu lên, thu nhập phụ hàng tháng lên tới hàng chục triệu, đâu kém gì mức trần 1.000-2.000 USD do Bộ KH-CN đề nghị cho những nhà khoa học “xuất sắc” đảm nhận nhiệm vụ quốc gia!

Chỉ có điều mức thu nhập phụ đó ở đâu ra, phải trả bằng những giá nào cho khoa học, giáo dục và kinh tế, thì các Bộ Tài chính, Nội vụ, Giáo dục, và Khoa học nên suy nghĩ có trách nhiệm hơn.

Với cách trả lương kỳ quặc này, nhà khoa học chỉ có thể dùng một phần nhỏ thời gian và tâm trí để làm khoa học theo đúng trách nhiệm, còn lại phải làm những việc khác, tuy không đúng với năng lực, sở trường và trách nhiệm, nhưng đem lại phần lớn thu nhập cho họ.

Rốt cuộc, tổng số tiền của xã hội đầu tư cho khoa học dù còn ít nhưng không nhỏ đối với chúng ta (kể cả công quỹ và mọi nguồn khác), thế mà sau hàng chục năm, khoa học vẫn còi cọc, nhiều ngành cứ lịm dần, chờ ngày bị xóa sổ nếu không được hồi sức kịp thời.

Chỉ xin nêu ra một vài ngành khoa học cơ bản: không kể một số ít giáo sư trình độ cao, nhưng tuổi còn cao hơn, và một số ít người trẻ tài năng còn làm việc trong nước, thì còn gì? Dăm năm nữa số đầu bạc nghỉ hẳn, hoặc nằm xuống hoặc đuối sức, còn số trẻ giỏi thì tiếp tục tìm đường đi ra, trong lúc đó, với cơ chế quản lý này, rất ít người trẻ đã thành tài ở nước ngoài muốn trở về nước làm việc. Đến khi ấy, tuổi trung bình của các nhà khoa học đang thật sự hoạt động trong các ngành này sẽ là bao nhiêu? 65? 70? Đó có phải là chết lịm dần hay không?

Nhưng cái hại của chính sách lương sai lầm không phải chỉ có thế. Nếu trong toàn bộ hệ thống quản lý nhà nước nó là nguyên nhân cơ bản sản sinh ra và nuôi dưỡng tham nhũng tràn lan, thì trong khoa học nó tác động nặng nề đến tính trung thực, khiến sự gian dối, làm láo báo cáo hay, hoặc như báo Lao Động đã có lần viết, “treo đầu dê bán thịt chó”, không phải chuyện hiếm trong làng khoa học.

Trên một nền tảng đạo đức học thuật như vậy mà số tiến sĩ, “viện sĩ” dỏm mỗi năm đều tăng với một mức không có nước nào trong khu vực bì kịp thì thử hỏi sự ô nhiễm môi trường khoa học nguy hiểm đến đâu. Khi sự gian dối đã len vào mọi hoạt động khoa học và giáo dục thì nó có nguy cơ biến thành một nếp sống, một nét văn hóa phổ biến cực kỳ xấu xa của xã hội.

Vì vậy để có chuyển biến thật sự chẳng những trong khoa học, công nghệ mà trong nhiều ngành quan trọng khác nữa, vấn đề cấp bách, vấn đề của mọi vấn đề, là cần giải quyết thỏa đáng chế độ lương cho nhà khoa học, để họ không phải kiếm sống bằng những công việc khác, mà có thể dành hết tâm trí cho khoa học.

Nhiều quan chức nói rằng điều này không khả thi vì chỉ muốn nâng lương cho mỗi nhà khoa học vài triệu đồng/tháng thôi cũng đã vượt quá khả năng của ngân sách. Song không phải như vậy. Một bài nghiên cứu của TS Vũ Quang Việt đăng trên VietNamnet cách đây không lâu về những con số giật mình trong các chi tiêu giáo dục, đã chứng minh điều ngược lại.

Điều kiện và môi trường làm việc: Bệ phóng cho nhà khoa học

Tuy nhiên, lương, dù cấp bách đến đâu cũng chưa phải là tất cả vấn đề. Kinh nghiệm cho thấy Kuwait, Brunei, hay một số nước giàu có khác, trả lương rất cao mà khoa học của họ có ra gì. Ngay trong nước ta, chính sách "chiêu hiền đãi sĩ" của một số địa phương đưa ra mấy năm qua cũng chỉ để tuyên truyền nhiều hơn chứ đã có mấy kết quả thiết thực.

Ai dấn thân vào khoa học đều hiểu rằng đây không phải là nghề để làm giàu. Một phát minh khoa học thường phải có thời gian mới thấy hết lợi ích của nó, hơn nữa do những tương quan liên ngành chằng chịt trong khoa học và công nghệ ngày nay, không phải lúc nào cũng có thể đánh giá dễ dàng lợi ích trực tiếp của một ngành khoa học riêng lẻ hay một phát minh khoa học riêng lẻ đối với sản xuất và đời sống.

Trái lại, một quyết định sáng suốt của nhà quản lý giỏi có thể đem lại hàng tỉ đô la lãi cho công ty trong thời gian ngắn, hoặc một sáng kiến kỹ thuật cũng có thể làm lợi ngay được hàng triệu đô la. Vì thế, dễ hiểu rằng ở các nước tiên tiến lương của tổng giám đốc hay chủ tịch hội đồng quản trị các công ty lớn thường cao hơn nhiều lần lương các bác học lớn. Song điều đó hoàn toàn không có nghĩa xã hội đánh giá thấp sự đóng góp của nhà khoa học, mà chẳng qua chỉ phản ảnh một đặc thù của hoạt động khoa học.

Nhà khoa học cần mức lương thỏa đáng, là để bảo đảm một mức sống tương đối, chứ không ai nghĩ đến mấy chục triệu hay mấy trăm triệu như giám đốc nhiều doanh nghiệp nhà nước, mà món nợ khổng lồ có lẽ sẽ còn đè nặng lên vai con cháu chúng ta nhiều thế hệ nữa. Cho nên vấn đề lương cho nhà khoa học không phải quá khó, nếu cơ quan quản lý thật sự quan tâm.

Điều khó hơn nhưng lâu nay ít được chú ý là trên cơ sở đồng lương thỏa đáng còn cần phải bảo đảm những điều kiện, và môi trường làm việc thích hợp thì mới thật sự khuyến khích được lao động khoa học.

Đam mê của nhà khoa học, niềm vui của họ, là sáng tạo, muốn phát huy tối đa năng lực sáng tạo đó họ cần lương đủ để dành trọn thì giờ làm việc. Nhưng đồng thời để làm việc có hiệu quả họ còn cần chỗ làm việc đủ tiện nghi tối thiểu, cần phương tiện làm việc thuận tiện (phòng thí nghiệm, thư viện, Internet, thông tin, liên lạc), cần hậu cần khoa học tốt (hỗ trợ các việc văn phòng)... cần sự thông cảm, ủng hộ và tôn trọng của xã hội và các cơ quan quản lý, cần có bạn bè, đồng nghiệp, học trò, và bầu không khí sinh hoạt học thuật dân chủ, phóng khoáng, lành mạnh, khuyến khích sự trao đổi bình đẳng giữa các ý kiến khác nhau...

Chỉ với những điều kiện và một môi trường như thế mới hy vọng có nhiều nhà khoa học làm việc ngày đêm, lăn xả vào những nhiệm vụ khó khăn nhất, như thường thấy ở các trung tâm khoa học lớn trên thế giới.

Một chính sách khoa học không chú ý đầy đủ các đặc thù nói trên dễ phạm sai lầm ấu trĩ và bất cập. Chẳng hạn, vì không hiểu cơ chế tác động qua lại phức tạp giữa khoa học và thực tiễn nên khi thì đòi hỏi máy móc mọi công trình khoa học phải có ứng dụng ngay vào đời sống và sản xuất, khi khác lại tôn vinh những giá trị khoa học vu vơ, khuyến khích tâm lý chạy theo danh hão rất nặng nề (và khá tốn kém, vì những danh hão ấy đều mua bằng ngoại tệ).

Cũng vì không chú ý các đặc thù của khoa học nên một mặt coi thường lương, mặt khác cho phép sử dụng phần lớn kinh phí cấp phát cho các đề tài khoa học để bổ sung thu nhập, mà việc duyệt và nghiệm thu đề tài lại rất tùy tiện, hình thức, không khuyến khích tài năng mà chỉ kích thích các hoạt động tiêu cực.

Tiền lương đã thế, còn chỗ làm việc thì theo quy định của Bộ Tài chính giáo sư không có buồng làm việc riêng, ít ra phải nhiều năm nữa mới được chỗ làm việc 6m2/người, không bằng không gian cho một phó phòng hành chính cấp thấp hiện nay; một giờ giảng của giáo sư được trả 12.000 đồng, còn một giờ giảng của Thứ - Bộ trưởng, bất cứ trình độ nào, cũng được trả 15.000 đồng. Dù đây chỉ là những quy định hình thức vớ vẩn nhưng cũng đủ phản ảnh khá rõ mức độ tôn trọng của các cơ quan nhà nước đối với khoa học như thế nào.

Với những điều kiện và môi trường như vậy, lương có cao bao nhiêu cũng khó thu hút được các nhà khoa học giỏi. Cho nên, trong buổi làm việc hồi tháng 9 với Thủ tướng tôi có nói: nhà khoa học cần lương, nhưng cái cần hơn nữa là điều kiện và môi trường làm việc.

Thưa Bộ trưởng Bộ Khoa học - Công nghệ!

Thật đáng kinh ngạc, một điều đơn giản như thế mà ông Bộ trưởng KH và CN cũng không hiểu nổi, khi ông nói: Đừng tin những nhà khoa học nói không cần tiền, họ nói thế là không thật lòng (giả dối!), không thực sự cầu thị; tại sao “khinh” tiền, đồng tiền của người dân, người ta làm “đổ mồ hôi sôi nước mắt”!

Ôi giá như đây là điều tâm niệm của các quan chức như ông Bộ trưởng thì đâu đến nỗi lương một giáo sư chỉ có vài triệu/tháng, và hôm nay chúng ta đâu phải nhắc nhở nhau nhớ tới đồng tiền của dân để bàn về cái đề án đấu thầu đề tài khoa học mà hễ ai “chê” thì hẳn là người có tư duy cổ hủ!

Thưa ông Bộ trưởng, trong quản lý kinh tế, chúng ta đã (và đang) trả giá đắt cho hàng trăm doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ bạc tỉ mà giám đốc vẫn hưởng lương cao ngất ngưởng, gây thiệt hại lớn cho xã hội. Các doanh nghiệp ấy đều do Nhà nước lập ra và “chọn mặt gửi vàng” để giao quyền quản lý trọn gói cho các giám đốc.

Họ cũng được bảo: cái gì cần tiêu cứ tiêu thoải mái, Nhà nước chỉ quan tâm kết quả; còn các dự án phải đấu thầu nghiêm chỉnh. Thế nhưng việc gì đã xảy ra ở công ty dầu khí, PMU 18... ông có biết không? Ông có bảo đảm rằng các cơ quan khoa học mà trong quá khứ không thiếu tiếng này điều kia sẽ hoàn toàn trong sạch khi ông phụ trách?

Với thiện chí tôi có thể tin được lời hứa tốt đẹp, song kinh nghiệm các xã hội văn minh đều cho thấy tránh sự cám dỗ vẫn an toàn hơn là đương đầu với nó. Vậy có nên bê cách quản lý tập trung quan liêu vào khoa học không?

Thật trớ trêu, trong lúc chúng ta đang cần thoát ra khỏi cái ách quản lý tập trung quan liêu, chẳng lẽ riêng ngành quản lý khoa học lại “đổi mới tư duy” bằng cách quay trở lại cái ngõ cụt đáng nguyền rủa ấy?

Tôi đã có dịp làm nghiên cứu khoa học và thẩm định các đề tài khoa học ở nhiều nước, không thấy ở đâu có kiểu quản lý khoa học như chúng ta. Bộ KH-CN nói là học tập cách quản lý của Mỹ, Nhật, nhưng tôi có thể khẳng định cách làm của ta hoàn toàn khác, mà những cái khác ấy cũng chẳng phải do xuất phát từ đặc điểm gì riêng của ta cả.

Làm một con đường, xây một nhà máy, là những công việc phức tạp nhưng đã có sẵn quy trình, và kết quả biết trước chắc chắn, do đó có thể đấu thầu để chọn phương án rẻ nhất, tốt nhất, lợi nhất.

Còn nghiên cứu khoa học là tìm cái mới, dò dẫm, có khi không tìm được cái định tìm nhưng lại tìm ra cái không dự kiến, quá trình sáng tạo không thể chắc chắn 100% mà thường có nhiều yếu tố bất ngờ. Cho nên chẳng ở đâu có chuyện đấu thầu để thực hiên một đề tài khoa học định sẵn, mà cũng chẳng ở đâu Nhà nước định ra cả trăm đề tài khoa học cụ thể rồi đưa ra đấu thầu trong giới khoa học.

Nhà khoa học muốn sáng tạo cần có cái gọi là “tự do hàn lâm” (academic freedom) trong phạm vi nhất định, và thông thường chỉ có chuyên gia từng lĩnh vực, am hiểu và có kinh nghiệm nghiên cứu trong lĩnh vực đó mới biết nên nghiên cứu đề tài gì và cần phương tiện gì.

Và cũng chỉ có chuyên gia cùng ngành (peer) với họ mới có thể đánh giá và thẩm định một đề tài nào đó có đáng được nghiên cứu hay không. Chứ làm sao một nhóm người nào đó, dù tất cả là bậc thầy chăng nữa, có thể sáng suốt định ra được 95 đề tài khoa học cụ thể để cho các nhà khoa học VN đấu thầu kinh phí nghiên cứu?

Làm như thế có khác gì để phát triển văn học, Nhà Nước chọn ra 95 đề tài tiểu thuyết rồi kêu gọi các nhà văn đấu thầu để được giao kinh phí viết tiểu thuyết theo từng đề tài ấy? Như thế mà lại gọi là vận dụng cơ chế thị trường vào quản lý khoa học ư?

Ở các nước, người ta không làm máy móc như vậy. Nhà nước chỉ xác định một số hướng ưu tiên (thường không nhìều lắm) để tập trung đầu tư cho những nghiên cứu về các hướng đó, thông qua các viện hay đại học (công hay tư) do Nhà nước lập ra (như Viện KIST ở Hàn Quốc) hay các tổ chức tư nhân lập ra.

Tuy nhiên trong mỗi hướng ưu tiên, cần nghiên cứu đề tài gì vẫn phải do chuyên gia bàn thảo và quyết định. Nhà nước thực hiện sự kiểm tra qua các sản phẩm làm ra, thể hiện ở các ứng dụng thực tế hay các công trình được công bố trên các tạp chí chuyên ngành quốc tế.

Đối với các nghiên cứu thuộc những hướng ưu tiên thì như vậy, còn những đề tài nhằm giải quyết những vấn đề thiết thân của từng doanh nghiệp thì các doanh nghiệp tự làm, với sự hợp tác và giúp đỡ của các đại học và viện nghiên cứu. Các đề tài chưa rõ địa chỉ ứng dụng cụ thể hoặc có tính chất lâu dài về khoa học cơ bản, đòi hỏi nhiều đầu tư có tính rủi ro cao thì do chuyên gia ở các đại học và viện nghiên cứu chọn rồi có thể xin tài trợ của Nhà nước (hoặc các tổ chức tư nhân) thông qua các quỹ hỗ trợ nghiên cứu khoa học.

Đề tài nào muốn được tài trợ thì làm đề án gửi lên cơ quan quản lý quỹ hỗ trợ, ở đây họ tổ chức lấy ý kiến thẩm định của các chuyên gia cùng lĩnh vực (peer review) và dựa vào đó quyết định tài trợ cho những đề tài nào.

Quy tắc quản lý tài chính của các đề tài rất rành mạch: chỉ các đề tài nghiên cứu do các doanh nghiệp đặt hàng theo nhu cầu của họ mới có thể có thù lao, hay thưởng công cho người nghiên cứu, còn các đề tài khác thì kinh phí thường chỉ được phép dùng để chi cho các nhu cầu về phương tiện nghiên cứu (mua sắm thiết bị, vật liệu, phần mềm, tham gia các hội nghị học thuật, mời nhà khoa học ở nơi khác đến để hợp tác nghiên cứu...), chứ không có phần “trả công” để tăng thu nhập cá nhân cho người nghiên cứu.

Như vậy lợi ích thực tế mà nhà khoa học được hưởng không phải ở chỗ được trả công nghiên cứu (vì coi việc nghiên cứu là nhịệm vụ, đã được tính đến trong lương), mà ở chỗ được có điều kiện nghiên cứu về những vấn đề mình tâm đắc; mỗi đề tài được tài trợ cùng với các kết quả nghiên cứu là những bằng chứng thành tích hoạt động khoa học, được ghi nhận trong hồ sơ cá nhân có lợi cho sự thăng tiến nghề nghiệp của nhà khoa học.

Như vậy động lực thúc đẩy nghiên cứu không phải là thu nhập trực tiếp qua đề tài mà là lợi ích lâu dài và cơ bản của công tác nghiên cứu. Khi đề tài thực hiện xong không cần tổ chức nghiệm thu như ta làm một cách hình thức và thường không khách quan, mà chỉ cần báo cáo kết quả cho cơ quan tài trợ.

Việc thẩm định các đề tài để tài trợ không chỉ căn cứ vào nội dung đề tài, ý nghĩa và tính khả thi của nó mà còn xét các thành tích nghiên cứu mấy năm gần đây nhất của nhà khoa học, trong đó một phần quan trọng là kết quả thực hiện các đề tài trước đã được hưởng tài trợ. Nếu một đề tài được tài trợ mà ít kết quả thì không có hy vọng đề tài sau được tiếp tục nhận tài trợ. Thành thử, tuy không nghiệm thu mà vẫn buộc người nghiên cứu thực hiện nghiêm túc.

Xin đừng “trịch thượng”

Đó mới là cách quản lý văn minh, dành sáng kiến, chủ động tối đa cho nhà khoa học, tôn trọng tối đa nhà khoa học, đồng thời bảo đảm đầu tư có hiệu quả. Có thể không nên áp dụng nguyên xi các kinh nghiệm này cho chúng ta, nhưng cái tư duy cơ bản của nó thì đáng học tập, và đó là điều chúng tôi muốn nói khi phát biểu với Thủ tướng.

Dù đồng ý hay không, Bộ KH-CN cũng nên tỏ thái độ nghiêm túc lắng nghe các ý kiến trái với mình. Không nên đáp lại các ý kiến chân thành bằng lời lẽ thiếu nhã nhặn, kiểu ứng xử đó không thích hợp với tinh thần xã hội dân chủ, văn minh. Và cũng xin đừng gọi các nhà khoa học trẻ (dưới 45, theo nội dung của bài phát biểu) bằng “các em”, đó là cách gọi “xoa đầu” trịch thượng, thể hiện sự thiếu tôn trọng cần thiết.

GS HOÀNG TỤY

Theo VietNamNet :(

_________________
******************************
Don't ask me why ...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ tư 05/04/06 3:54 am 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
Trích dẫn:
Lần đầu tiên tước danh hiệu một phó giáo sư

Hội đồng Chức danh giáo sư nhà nước vừa quyết định tước bỏ danh hiệu phó giáo sư đối với ông Trịnh Xuân Dũng, Hiệu trưởng Cao đẳng Du lịch Hà Nội do không trung thực và vi phạm tiêu chuẩn về đạo đức của nhà giáo.

Ông Trịnh Xuân Dũng được công nhận chức danh phó giáo sư ngành kinh tế năm 2001. Theo đơn tố cáo của bà Nguyễn Thị Phú, nguyên giáo viên trường Trung học Du lịch Hà Nội (nay là Cao đẳng Du lịch Hà Nội), và qua xác minh của Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước, ông Dũng đã không trung thực trong việc mang danh chủ biên sách và giáo trình phục vụ giảng dạy, học tập.

Đây là lần đầu tiên Hội đồng Chức danh giáo sư nhà nước tước bỏ chức danh phó giáo sư của một nhà giáo.

Hồng Khánh (vnexpress)


Phải làm "quyết liệt" như vậy các "giáo sư giấy" mới sợ. :D :D :D

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ bảy 08/04/06 8:49 pm 
Ngoại tuyến
Chuyên gia
Chuyên gia

Ngày tham gia: Thứ ba 22/02/05 8:17 pm
Bài viết: 375
atuan đã viết:
Phải làm "quyết liệt" như vậy các "giáo sư giấy" mới sợ. :D :D :D

Thường thôi, làm gì mà la to thế bác. Ai sợ???
Sao họ "tước" hàm của bác này mà họ không "xử lý" những kẻ tiếp tay cho bác ấy nhỉ? Hì hì, chắc họ sợ vi không chừng lại thêm 1 vụ PMU18 nữa thì chết...


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Chủ nhật 09/04/06 3:13 pm 
Ngoại tuyến
god - active member
god - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 12:20 am
Bài viết: 977
Đến từ: Uni. Stuttgart, Germany
Trích dẫn:
Thường thôi, làm gì mà la to thế bác. Ai sợ???
Không thường vì đây là lần đầu tiên có việc "tước danh hiệu". Có tước danh hiệu thì các vị "pre-Prof."có ý định "khai man" mới sợ, các vị Prof. với hồ sơ giả mới sợ, người "biết việc" mới mạnh dạn tố cáo...

Trích dẫn:
Sao họ "tước" hàm của bác này mà họ không "xử lý" những kẻ tiếp tay cho bác ấy nhỉ?
Vụ này tự bác đấy khai man hồ sơ, xử ai tiếp tay bây giờ? Chỉ biết trách các vị Hội đồng xét duyệt Prof. làm ăn quan liêu, ngay tại Hà Nội mà xác minh hồ sơ không xong. Nếu vị đấy ở miền Nam hay miền Trung chắc bó tay. :D

Trích dẫn:
Hì hì, chắc họ sợ vi không chừng lại thêm 1 vụ PMU18 nữa thì chết...
Vụ này chỉ "mua danh" chứ không tham phải chuyện tham nhũng như PMU18. So sánh vậy là khập khiểng rồi.

_________________
atuan


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Lại chuyện thời sự
Gửi bàiĐã gửi: Thứ tư 03/05/06 6:49 pm 
Ngoại tuyến
virus
virus

Ngày tham gia: Thứ sáu 27/01/06 3:39 pm
Bài viết: 22
Đến từ: Bien ca
Quốc hội Nhật yêu cầu điều tra về vụ PMU18

Chẳng thể ngờ được rằng vụ PMU18 xảy ra ở tận Việt Nam, thế mà Quốc hội Nhật lại rất quan tâm và đang yêu cầu Bộ Ngoại giao Nhật phải điều tra, trả lời về vụ PMU18.

Đầu tiên báo Yomiuru - tờ báo lớn nhất ở Nhật (số lượng phát hành hơn 14 triệu bản/ngày, cũng là tờ báo có số lượng phát hành lớn nhất thế giới), số ra ngày 29/3/2006, đăng bài báo nhan đề “Cán bộ cao cấp của Việt Nam sử dụng quỹ ODA có hợp lý không?”. Phóng viên viết bài này là Hayasida, đã từng thường trú tại Việt Nam.

Bài báo tổng hợp và phân tích lại tin tức của báo chí Việt Nam về vụ đánh bạc của cán bộ lãnh đạo PMU18, và nhấn mạnh PMU18 đang sử dụng rất nhiều tiền ODA của thế giới giúp Việt Nam, trong đó có tiền ODA của Nhật. Bài báo đánh động dư luận Nhật về khả năng quỹ ODA mà chính phủ Nhật giúp Việt Nam có thể bị xà xẻo và yêu cầu chính phủ Nhật làm rõ việc quỹ ODA của Nhật được sử dụng như thế nào ở Việt Nam.

Bài báo này thực sự đã gây sốc trong dư luận Nhật. Vì ODA chính là một phần tiền thuế của nhân dân Nhật. Nhân dân Nhật luôn đòi hỏi khắt khe chính phủ Nhật phải quản lý quỹ ODA chặt chẽ, sử dụng sao cho có hiệu quả để giúp các nước nghèo trên thế giới.

Hiện nay Nhật là nước giúp quỹ ODA cho Việt Nam nhiều nhất trong số các nước và tổ chức có giúp ODA cho Việt Nam. Cho đến hiện nay, tổng số tiền ODA thế giới giúp Việt Nam là khoảng 18 tỷ đô-la, thì Nhật giúp Việt Nam hơn 8 tỷ đô-la. Người dân Nhật và chính phủ Nhật hi vọng số tiền trợ giúp ODA cho Việt Nam sẽ giúp Việt Nam xóa đói, giảm nghèo, làm thêm cầu cống, đường sá, làm nhà máy điện, phát triển hạ tầng, để giúp Việt Nam sớm thoát khỏi đói nghèo, chậm phát triển.

Nhân dân Nhật rất quý trọng quan hệ với nhân dân Việt Nam, vì hình ảnh một nước Việt Nam nghèo nhưng anh hùng trong chiến tranh vẫn còn rất sâu đậm trong lòng nhân dân Nhật. Nhưng giờ đây sự thật đang dần được bóc trần, một phần tiền giúp giảm đói nghèo đó lại được dùng để đánh bạc, bao gái, mua xe ôtô tặng vung vít để nuôi các mối quan hệ mờ ám… thì quả là ngoài sức tưởng tượng của nhân dân Nhật và của nhân dân thế giới, vốn có thiện cảm với Việt Nam.

Và bây giờ vụ PMU18 không chỉ dừng lại ở dư luận Nhật. Tuần trước, ngày mồng 5 tháng 4, Quốc hội nhật đã có thảo luận về vụ PMU18, và Quốc hội Nhật yêu cầu Bộ Ngoại giao Nhật phải có báo cáo sớm và đầy đủ về vụ PMU18, để Quốc hội Nhật có quyết sách về ODA cho Việt Nam một cách phù hợp.

Hiện nay Bộ Ngoại giao Nhật là cơ quan được giao quản lý, điều hành quỹ ODA của chính phủ Nhật. Dưới Bộ Ngoại giao có Ngân hàng JBIC, tổ chức JICA và các tổ chức NGO khác có trách nhiệm điều hành quỹ ODA của Nhật.

Trong chính phủ Nhật và Quốc hội Nhật có nhiều người có thiện cảm với Việt Nam không muốn làm to chuyện này. Nhưng dư luận nhân dân Nhật thì không cho phép chính phủ và Quốc hội Nhật được xuê xoa. “Tiền thuế nhân dân Nhật đóng góp cho quỹ ODA là để giúp nhân dân Việt Nam thoát khỏi đói nghèo, chứ không phải để cho bọn đánh bạc, bao gái”, đó là thông điệp mà nhân dân Nhật gửi đến chính phủ và Quốc hội Nhật về vụ PMU18.

MT
(CTV của Dân trí tại Tokyo)
Và hệ quả đầu tiên là cái nhìn thiếu thiện cảm và không tin tưởng của một số người dân Nhật đối với du học sinh VN. [i] :( :( :(


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 12 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
POWERED_BY
Vietnamese language pack for phpBB 3.0.x download and support.